CHUYỆN NGÀY XƯA …
Huỳnh Thị Bê – Việt Nam
Tự nhiên mình lại buồn và nhớ, cơn mưa chiều hôm ấy, ta chia tay khi ” đất trời đỏ lửa”….
Bạn có biết những cơn mưa dầm mùa hạ năm đó, nó làm chúng tôi đau buồn đến như thế nào??? … Mưa khi đó là những cơn mưa dai dẳng, hết ngày này đến ngày khác… Trời u buồn làm lòng ta cũng nhói đau… Mùa hạ lại đến, lại sắp sửa chia xa…

Mong một lần được sống lại cái tuổi thơ ”dữ dội” ngày ấy, thèm lắm được đi dưới mưa, trên con dường lầy lội, thèm lắm được cảm giác háo hức mỗi khi mùa hè đến, hoa phượng rơi...
Mong một lần được đứng dưới sân trường, nhặt hoa phượng, ép thành cánh bướm trong từng trang lưu bút, được hái hoa phượng để cài lên tóc , để thổi bay theo gió… Được đưa tay ra cửa sổ lớp học, hứng từng giọt nước mưa rơi xuống, rồi vỗ tay cho nước bắn lên tung tóe ..., được thấy cái ánh mắt từ người ấy... Mong một lần được sống lại cái cảm giác của những năm về trước...
Hôm nay mưa...
Sao chẳng có được cảm giác như ngày xưa...
Cái cảm giác lâng lâng mỗi khi mùa hè đến, cái cảm giác vừa vui lại vừa buồn, vui vì đươc nghĩ học, không phải miệt mài cùng sách vở thâu đêm, những buổi sáng phải bật dậy khi nghe đồng hồ báo thức … tha hồ cuộn tròn trong chăn ấm để lắng nghe … Buồn vì từ nay phải xa... thầy, bạn và những buổi liên hoan cuối khóa , những ngày cắm trại…, nhớ lắm nhưng biết phải làm sao???
Tuổi học trò ơi, nhớ lắm,thương lắm, nỗi nhớ thương da diết âm ỉ đang đốt cháy tâm hồn ta… Nhớ bàn ghế, nhớ bảng đen, nhớ trường lớp, nhớ bạn bè, nhớ thầy cô, nhớ gốc phượng già, nhớ cây bằng lăng tím, nhớ bụi dã quỳ với những nụ vàng mơ ở góc sân tập thể dục, nhớ cơn mưa chiều hôm đó…
Nhớ…

Nhớ làm sao những buổi sáng mù sương, phải mặc áo ấm, choàng khăn len khi đi học. Vào lớp , ngồi nhìn ra cửa sổ , thả hồn theo mây trắng bay ... Nhớ cái lạnh đến run người khi những cơn gió từ ngoài thổi vào, nhưng nhất quỵết chẳng ai chịu đóng cửa , để rồi chốc chốc lại nắm hai bàn tay với nhau tìm hơi ấm...Nhớ …
Nhớ làm sao sau một đêm mưa tầm tã, sáng đi học trên con đường lầy lội toàn ổ gà , ổ heo lại có cả ổ voi … Khi bước chân vào trường lại thấy cái gì đó là lạ... hôm nay cây phượng lại nở hoa, cả lớp reo lên thích thú, để rồi lại chợt chạnh lòng, khi biết hoa phượng báo hiệu mùa hè và mùa thi đến , chúng ta lại sắp phải xa nhau...
Nhớ…
Nhớ mỗi thứ hai đầu tuần mà trời mưa, cây bằng lăng bên kia đường run rẩy. Cả trường khỏi ra sân chào cờ, thầy giám thị đi lên từng lớp nhắc nhở "Các em sắp thi tốt nghiệp rồi, ráng học đi, bây giờ thì không còn học cho cha mẹ, cho thầy cô nữa, mà là cho các em..Nhỏ mà không học lớn làm gì ăn ???” Cã lớp nhao lên đứa thì lớn lên làm giám thị , đứa thì làm giáo viên, đứa thì làm nhà báo…Riêng tôi thì…
Nhớ…
Nhớ làm sao buổi sáng chủ nhật bị cấm túc…, học phụ đạo , trời lại mưa, mà trên lầu một lại chỉ có hai lớp học, cứ ra chơi là bọn con trai lại đóng hết cửa lớp, đập bàn ghế và la hét, được vài phút là thầy giám thị lại chạy lên, mắng cho một trận...Thầy quay đi cả lớp lại phá lên cười... Nhớ như in hình ảnh của thầy hướng dẫn, người đã dìu dắt, đã yêu thương đám học trò nghịch như “quỷ sứ”…Không biết quỷ sứ như thế nào nhỉ ??? Bạn có biết không???
Nhớ…
Nhớ làm sao những hôm trời mưa, đến trường trong bộ áo dài ướt sũng, ẩm ướt, khó chịu, vậy là” cúp cua” là bỏ học là kéo nhau đi làng thượng, đi ăn kem…, mặc dù trời rất lạnh để rồi khi vào lại lớp, mỗi đứa phải viết một bản tự kiểm dài thật dài, nội dung chỉ xoay quanh mấy chữ " thưa thầy em không dám…"

... Nhớ hôm đi cắm trại ở Biển Hồ , hai ngày hạnh phúc như sống trên thiên đường, tha hồ quậy phá… Sáng ra biển tắm chiều lên đồi thông, tối lại ra biển và trời lại mưa... Biển đêm trong cơn mưa đẹp lắm bạn ơi !!! Cả bọn ra ngồi ngoài biển, mặc cho cái lạnh của mưa hòa vào cái lạnh của biển đêm,thế mà chúng tôi chẳng thấy lạnh lại còn cảm thấy ấm áp , ấm áp vì được ở bên thầy bên bạn…
Nhớ…
Nhớ làm sao người bạn cùng trường, nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười,khi cùng nhau đi học. Nhớ những lúc giận hờn,khi đi cắm trại… , nhớ những cành hoa xin lỗi, nhớ cái nắm tay vụng về khi ta phải nhảy qua mương… Dẫu biết đã cách xa ngàn trùng , nhưng cái cảm giác ngày ấy đã để lại trong lòng ta một kí ức khó có thể phai mờ...

Bây giờ mỗi khi có dịp gặp nhau, ngồi lại bên nhau trong những lần họp mặt , nhắc lại chuyện xưa, hai đứa lại phá lên cười, nhưng đâu đó trong lời nói, ta vẫn nhận được sự trách hờn từ người ấy ... Có phải ta vô tâm quá nên ta và người không thể ở bên nhau???...
Nhớ lắm, nhớ nhiều lắm, không còn bao giờ có thể trở lại nữa rồi, vĩnh viễn đã không còn bao giờ có lại được... Công việc, cuộc sống, đã biến ta trở thành con người hòan tòan khác, con người luôn bận rộn với công việc… Không còn là con bé nhiều mơ lắm mộng, của những năm về trước, ừ mới đó mà... sao xa quá...Nhớ …
Nhớ lắm bạn thân yêu ơi ! Xin được thốt lên thêm một lần nữa, tôi nhớ lắm…nhớ lắm , cầu xin thời gian đừng xóa mờ hình ảnh ấy trong tôi... yêu lắm tuổi học trò....
Nhiều lúc trên đường đời buồn, chán ..., ta lại tìm về bên thầy , bên bạn ...Một góc quán vắng bên ly cà phê đắng ...Ngồi bên nhau nhắc lại kỷ niệm xưa...Tình bạn luôn cho ta cảm giác bình yên không có gì hơn được... Và nhất là không bao giờ nhạt phai...
behuynhthisgn@yahoo.com
84 984812531