Phần 2:


      Nếu so tuổi với nhau thì tôi lớn hơn chị Chiến ba tuổi, nhưng nếu so sánh sự tươi trẻ thì tôi hơn hẳn chị. Hình như tất cả những người đàn bà chân quê, nhất là khi họ ở làng chài thì da của họ đen đúa, tay chân thô ráp nên đều già hơn tuổi. Chồng đi biển, vợ ở nhà vá lưới chờ chồng về, gở trong lưới được tôm, cá thì họ đưa ra chợ bán, hoặc bỏ cho mối lái, rảnh rang thì đi làm cá thuê cho các trại khô, trại mắm, vì vậy lúc nào trên người họ cũng có mùi tanh tanh. Nhà giàu thì ở sâu trong đường nhựa, chỉ có nhà nghèo mới ở ven biển. Họ sợ sóng và gió biển ghê lắm, nhất là vào mùa có mưa bảo.
     Chị Chiến không giống như những người đàn bà ở ven biển có chồng làm nghề chài lưới, vì hầu như ai cũng cam chịu với số phận của mình, còn chị thì khác, chị không an phận, không cam lòng với cuộc sống hiện tại, chị xấu hổ vì vẻ quê mùa thô ráp của mình, chị đổ thừa là vì lấy phải ông chồng nghèo, phải sống bằng nghề chài lưới, đi thuyền thúng nên mới vậy; trong khi anh Chiến là người chồng rất giỏi, hiền lành và siêng năng. Chị muốn thay đổi bản thân mình, muốn lột bỏ những vết chai sần trên bàn tay, lớp da rám đen trên khuôn mặt, chị không muốn cứ phải khoác mải trên người những bộ áo quần quê mùa xấu xí. Khi những người Sg chúng tôi về đây xây nhà nghỉ mát thì chị muốn mình cũng được phần nào mang dáng vẻ dân Sài gòn.
     Mổi lần tôi ra nhà biển, chị qua thăm và buồn rầu than thở:
     - Nhìn các anh chị Sàigòn, em thích lắm, chị nào cũng đẹp, cũng trắng trẻo, ăn mặc khác hẳn những người phụ nữ như chúng em, lúc nào cũng quê mùa xấu xí.
     Chị tần ngần một lúc rồi rụt rè hỏi:
     - Bác xem em có thể ăn mặc như các bác ở Sg không?em thích lắm.
     Tôi cười hỏi:
     - Nếu chị muốn tôi sẽ tặng chị một số áo quần…
     Đôi mắt chị đang u tối vì buồn bả, nghe tôi nói chợt sáng bừng lên:
     - Thật chứ? Vâng, em xin, nhưng bác cho em quần din và áo thun như bác nhé.
     Tôi buồn cười nhưng cũng gật đầu, chị lại tối sầm đôi mắt, than thở tiếp:
     - Em thấy các anh ở Sg nói chuyện với vợ mà em thèm, anh nào cũng “em ơi, mình ơi” thật ngọt ngào, còn chồng em nói với em là cứ xưng “ tớ” và “ đằng ấy” nghe khô lắm chị ạ.
     Tôi cười:
     - Để tôi nói anh Chiến kêu chị bằng em nghe.
     - Ôi thôi, không được đâu, chồng em quen như thế rồi.

     Chồng tôi cười khi nghe tôi kể về điều ao ước của chị, anh nói đùa:
     - Chà…bà này muốn lên đời rồi đây.
     - Em lại thấy tội nghiệp cho chị ta quá hà.

     Lần này tôi xuống, đem theo quần jean và áo thun cho chị Chiến, chị tươi cười hớn hở xúng xính trong bộ đồ mới lạc điệu ấy, thật tình là áo đi đường áo, người đi đường người nhưng tôi không dám chê vì chị đang rất thích thú, đẹp sao được khi bụng chị tròn quay đầy mở mà mặc cái áo thun ôm sát của tôi cho, nó làm thân hình chị có từng ngấn như đòn bánh tét, đôi chân vòng kiềng của chị dấu trong hai ống quần bó hẹp nhìn kỳ cục hết biết. Chị lại buồn và nói:
     - Bác gái ạ, môi em nó không tươi, lần sau ra đây , bác cho em một cây son nhé.
     Tôi gật đầu, từ đó mổi lần ra tôi đều mang theo làm quà cho chị khi thì cây son, khi hộp kem dưỡng da, khi thì đôi giày xăng đan, vì hai bàn chân chị to đùng không thể mang vừa đôi giày sport của tôi, chứ nếu vừa thì tôi cũng cho chị một đôi.
     Chồng tôi phàn nàn:
     - Em đang làm cho chị ta hư đó nghe.
     Tôi hơi giận anh ấy, cải lại:
     - Có gì đâu, đó là người đàn bà thích làm đẹp mà lại rất tội nghiệp, em muốn giúp cho chị ta vui.

     Nhưng sao chị vẫn buồn.

     Một lần chúng tôi xuống đông lắm, không thấy chị qua nhà mà chỉ có anh Chiến, tôi hỏi thăm, anh lắc đầu nói:
     - Nhà em nó dở hơi chị ạ, em bảo nó sang đây xem các anh chị có cần gì thì làm giúp, thế mà “nó” gây với em rồi khóc, chã biết ra làm sao…
     Tôi qua nhà chị, chị đang ngồi sau bếp, nước mắt còn trên mắt, tôi ngồi xuống bên cạnh vổ về hỏi han, chị khóc và nói:
     - Em buồn lắm bác ạ, mổi lần có các bác ở thành phố xuống chơi đông là em cám cảnh cái thân em, sao các bác ở trên đó sung sướng đẹp đẽ thế, em rất muốn sang chơi mừng các anh chị nhưng em tủi thân lắm…em cứ ao ước giá như em chỉ được bằng một nửa của các bác…
     Gió từ sau ruộng rau đưa lên mát rượi, gió từ biển thổi vào làm gây gây lạnh, tôi cảm thấy tội nghiệp cho chị với những ước mơ “cháy bỏng”là được “lên đời”, tôi đứng lên, kéo tay chị theo:
     - Muốn được như người Sg thì qua chơi với người Sg, chị đừng ngồi đây mà tủi thân nữa, đi qua chơi với tụi tôi, nấu nướng ăn uống cho vui…
     - Em ngại lắm, với bác thì không sao, với những người kia…em sợ họ chê em quê mùa nghèo hèn…
     - Đã có tôi đây, các bạn tôi không ai xem thường chị đâu, mọi người đều mến vợ chồng chị mà.
     Chị nhất định không chịu qua nhà tôi chơi, mà buồn rầu nói với tôi:
     - Thôi, bác về bên nhà đi, bao giờ rổi thì sang đây với em nhé.
     Các bạn tôi hỏi thăm tại sao chị Chiến không qua cho họ nhờ dọn dẹp, tôi nói chị bị bịnh, ai cũng nghỉ chị nhức đầu sổ mủi gì đó nên đưa cho anh Chiến vỉ thuốc Panadol để chị uống, chỉ có tôi là biết bịnh của chị mà thôi, chị đang muốn “ lên đời” nên bịnh, một thứ bịnh của tư tưởng, của sự bất mãn về những gì mình muốn mà không có được, thật tội nghiệp cho những ông chồng khi có bà vợ mang căn bịnh quái ác này.
     Nhóm chúng tôi gồm những cặp vợ chồng chơi thân với nhau, chương trình là sẽ ở lại đây tới chiều mai mới về, ai cũng thích biển, nhất là đêm nay là đêm rằm, trăng sáng vằng vặc, ánh trăng vàng chiếu soi cả một vùng biển đầy cát và sóng, chúng tôi thơ thẩn dạo chơi trên bãi biển, theo mấy đứa bé trong làng tìm bắt những con ốc mỡ, ốc này mà đem xào dầu và hành tỏi rồi chấm với muối tiêu chanh, thêm vài cọng rau răm thì ngon tuyệt vời. Một anh bạn đem cây đàn guitar ra ngồi trên cát, cả nhóm xúm lại vây quanh hai vợ chồng anh chị, thế là một màn văn nghệ diễn ra, anh vừa đàn vừa ca vọng cổ “ Tình anh bán chiếu”, sau đó cả hai người vừa đàn vừa hát chung với nhau một bài hát của Lê Uyên Phương…Hảy ngồi xuống đây; hảy ngồi xuống đây…yêu nhau thật gần…
     Dưới ánh trăng vàng, với trời, đất, sóng, gió, với bãi cát trải dài, chúng tôi; tám cặp vợ chồng thật là hạnh phúc, nhưng tôi biết ở trong mái nhà lá nhỏ bé, đơn sơ kia có một ngừoi đàn bà đang thổn thức, tủi buồn…tự nhiên tôi chạnh lòng. Ai mà chẳng có một khát khao mơ ước, chỉ là có người biết kềm chế để an phận, có người thì không nên chi lòng khổ sở không yên.

*
*     *


     Chị Chiến; sau một thời gian bị bịnh trầm uất, mất ngũ, buồn rầu, tốn nhiều thuốc an thần của Bệnh Viện Biên Hòa, tự nhiên chị vượt qua được và “ thay da đổi thịt ” đến không ngờ. Bây giờ người khổ sở là anh Chiến. Cái nghề “ cò đất” nhờ tôi dẩn dắt làm anh chị khá hẳn lên, cũng dễ hiểu thôi vì chuyện mua đất ven biển nó như một vết dầu loang, bạn của tôi lại đưa bạn của bạn tôi xuống, ai cũng thích có một căn nhà nghỉ mát ngoài biển mổi cuối tuần, thế là ngừoi cần mua đến gặp chị Chiến, nhờ chị kiếm dùm một miếng đất. Người cần bán cũng đến gặp chị, dù sao khi chị đứng ra mua dùm thì được rẻ hơn là trực tiếp mua thẵng, tâm lý của mấy người nghèo miền quê hể thấy dân Sg đến mua đất là nói thật cao, đã có mấy trường hợp xảy ra như vậy rồi.
     Lúc này chị không còn bận cái quần soa đen bình dân và áo bà ba nhàu nát nữa mà thay vào đó là những cái quần jean đủ màu, chị ưa mặc áo thun ba lổ phô trương, tuy nhiên chị rất là cẩn thận khi đi ra đường, vì sợ nắng gió làm sạm đen làn da đã được bôi kem dưỡng thường xuyên, nên chị bịt kín mặt mủi tay chân, mái tóc đen dài ngày nào được chị búi cao sau gáy, thì nay lại nhuộm vàng, uốn quăn và bôi keo bóng, trông giống mấy cọng mì tôm cua, dù ở trong nhà chị cũng mang đôi giày cao gót và bọc hai bàn chân vào đôi vớ da.
     Thật tội nghiệp cho chị khi chị không chịu biết và nhận ra một điều là chị đã có sẳn một vẽ đẹp rất tự nhiên với những nét hiện hữu trên khuôn mặt chị, tuy rằng chân quê, nhưng cái đẹp chân quê cũng có giá trị riêng của nó, đâu cứ phải như người Sg thì mới đẹp, tôi thật tiếc cho chị quá.
     Mổi khi chúng tôi ra nhà ngoài biển, chị chỉ qua chào hỏi chút xíu, nói đôi câu xã giao rồi thôi, không còn khóc lóc u sầu như trước kia, trông chị vui tươi hớn hở, có vẻ hài lòng vì sự “lên đời” của mình…
     Vợ trở nên xinh đẹp, thay da đổi thịt nhưng sao trông anh Chiến lại buồn rầu, ưu tư thở dài hoài, anh không đi biển nữa mà ở nhà nhận đan thuyền nan, ngoài việc trông coi đất nhà của chúng tôi, vì anh dễ mến, chân thật nên anh được các bạn tôi mướn trông coi luôn nhà của họ, thế là anh có nguồn thu nhập khá để gia đình sung sướng.
     Hôm nay tôi ra nhà nghỉ mát ngoài biển một mình, anh chạy qua chào mừng tôi, hỏi thăm vài câu gọi là…rồi anh tuôn ra một tràn dài tâm sự mà nước mắt chảy dài:
     - Em khổ lắm bác ba ạ, con vợ em lúc này nó ăn diện vào rồi đi tối ngày, cơm nước trong nhà cho bố con em nó không thèm nấu, mặc cho em và các cháu làm gì đó thì làm…
     Tôi hỏi:
     - Vậy sao anh không rầy chị ấy?
     - Có chứ anh, em rầy nó thì nó mắng lại em, tuần trước nó đi hai ngày mới về. Em nghi nó có nhân tình đấy bác ạ.
     Tôi ái ngại lẩn áy náy nhìn anh, không ngờ một người đàn ông cao to, có thể nói là khá đẹp trai lại bị một bà vợ “muối biển” cắm sừng.
     Đang định nhờ anh Chiến trồng dùm mấy cây hoa giấy thì chị Chiến chạy vào, chị khóc to, kể lể phân bua với tôi:
     - Bác ơi, lảo nhà em nó khốn nạn lắm bác ạ, nó đánh đòn em, nó giở thói vủ phu ra với em đấy bác.
     Rồi chị kể thời gian sau này chị lấy tiền hai vợ chồng dành dụm ra để hùn hạp đi buôn cá với người ta, vậy mà anh lại ghen tương hạch xách…chị đang than thở thì anh quay qua phân trần với tôi và thế là hai người gây nhau:
     - Đi buôn cái gì mà một tháng nay tôi chẳng thấy đem về đồng lời nào, tiền bạc trong nhà cứ không cánh mà bay?
     Chị gân cổ cải lại:
     - Thì tôi nhồi vốn lên cho nhiều…
     - Đi buôn gì mà đi với thằng Ninh bán cá để vợ nó đến nhà làm ầm ỉ
     - Ối, cái thứ ghen bóng ghen gió…
     Anh chồng gào lớn:
     - Tôi không ghen bóng gió, bà đi mấy ngày rồi bây giờ mới về? Đêm bà ngủ với thằng nào hả?
     Chị vợ cũng không thua:
     - Ừ đấy, tôi có chân thì tôi đi…
     Thế là anh Chiến nhào tới đánh vợ một bạt tai, chị Chiến dẫy dụa khóc la. Không ngờ mới một phút trước đây tôi là cái HỦ để cho anh chị trút vào những bức xúc bực bội của nhau, một phút sau tôi chỉ là người chứng kiến một trận hổ chiến của hai vợ chồng, hầu như họ không còn nhìn thấy tôi đang ngồi trước mặt, hình như tôi biến mất đâu rồi…
     Người đàn ông khi giận dữ họ có một sắc thái riêng đầy oai hùng, anh Chiến cũng vậy; anh nghiến chặt răng lại làm quai hàm anh bạnh ra, mắt anh như muốn tóe lửa, mặt anh đỏ gay, anh gồng mình nắm hai bàn tay lại, những đường gân nổi lên như những rể cây mọc trên mặt đất. Bao nhiêu danh từ xấu xa anh phun vào mặt vợ. Còn chị Chiến…không có gì xấu hơn khi người đàn bà nổi cơn thịnh nộ. Mắt chị long lên sòng sọc, má chị phồng to, môi chị dẩu ra để xỉ vả chồng, hai tay chị vung vẩy, quần ống cao ống thấp để chuẩn bị cho một cuộc đánh lộn, bây giờ chị không thèm để ý đến dung nhan của mình nữa, chị để lộ ra hết những vẻ xấu xí mà không cần che đậy, chị mắng chồng xa xả, chị chê anh đủ thứ...
     Tôi hoảng hốt khi thấy cuộc khẩu chiến giữa hai vợ đang chồng leo thang vùn vụt; sắp sửa trở thành hổn chiến, lật đật chạy tới đứng giữa để xô hai người ra xa, tôi năn nỉ:
     - Thôi mà, mỗi người nhịn nhau một tí đi mà, vợ chồng với nhau mà…
     Anh hơi nguội chút xíu, thả lỏng tay ra:
     - Bác ba thấy rõ nó đấy nhé, thứ đàn bà hung dữ…
     Chị cũng kéo hai ống quần xuống cho bằng nhau, cố nói một câu:
     - Tại lão ấy trước…
     Ngọn lửa sắp bùng lên rồi đây, tôi đẩy anh ngồi xuống ghế, dìu chị qua bên giường:
     - Hai anh chị có con đàn cháu đống rồi, gây nhau thế này con nó buồn đó, nhịn nhau một tí có thiệt gì đâu.
     Chị Chiến vớ cây quạt giấy trên giường, nẩy tay quạt phành phạch, anh Chiến ngó mông ra biển, mắt đỏ hoe, một lát thì kẻ trước người sau đi về nhà, vì quên nên không ai chào tôi lấy một tiếng.Tôi nghỉ là gia đình họ tạm ổn khi cuộc chiến có phần hơi lắng dịu, không một ai hay biết chuyện vừa xảy ra, ngoại trừ tôi.
     Biển vẩn đẹp, vẩn hiền hòa, có lẽ là vì trong những ngày mưa bão tôi không ra đây nên không thấy sự nổi loạn của biển, như đã thấy sự nổi loạn trong tâm hồn chị Chiến. Tôi có đôi chút ân hận, phải chăng chính tôi là tác nhân gián tiếp làm “hư” chị ấy như chồng tôi đã nói nữa đùa nữa thật lúc trước? Tôi đã vô tình khơi dậy những khát khao của người đàn bà thích được đẹp và muốn trở nên văn minh trong con mắt người khác, một người không chịu an phận với vẻ quê mùa kệch cỡm của mình, không cam lòng khi nhìn thấy những Qúi Bà Sg - xuống vùng biển miền quê này - có một phong thái riêng mà người phụ nử làng chài không có…Tôi buồn quá, phải chăng mổi lần xuống đây tôi đã làm quà cho chị những chiếc quần jean, áo thun bó, cây son môi, kem dưỡng da..v…v…với đôi lời khuyến khích, đôi lời khen không thật tâm cho lắm của tôi, nó đã tiếp sức cho chị Chiến có can đảm “vùng lên đòi quyền lợi”?
     Hình như có sự xâm thực của nước biển vào trong phần đất liền, tôi thấy bờ cát vàng không còn nằm tít tắp ngoài xa kia nữa, nhất là mổi lần thủy triều lên, làn sóng vào gần bờ hơn, những hàng cây phi lao chúng tôi trồng đang lớn rất nhanh, đã cho bóng mát và thân to có thể mắc võng nằm hóng gió được rồi. Tôi đâm ra lo lắng khi một bờ biển chạy dài năm trăm mét của “ Làng Sài Gòn” chúng tôi có nguy cơ bị biển lấn vào…Đang định gọi điện thoại về Sg nói với chồng nổi lo lắng của mình thì anh Chiến hớt hơ hớt hãi chạy qua, mặt anh trắng bệt, run rẩy nói:
     - Bác ơi, bác sang xem nhà em nó ra làm sao ấy, em sợ quá bác ạ…
     Tôi chạy theo anh Chiến, phía ngoài vắng lặng, anh chạy vào phía sau, thì ra chị Chiến đang nằm ngay đơ, cứng ngắt trên giường, tôi sờ vào người chị, nó lạnh ngắt, mắt chị nhắm nghiền, hơi thở nhẹ hều, anh Chiến vừa khóc vừa kể:
     - Từ bên nhà bác về, nó vào phòng nằm, em tưởng mọi chuyện đã cho qua, đến tối kêu nó dậy nấu cơm cho các cháu, nó không ừ hử gì, em vào lay vai nó thì…thấy thế đấy chị…
     Tôi hỏi:
     - Nhà có dầu nóng không?
     - Không bác ạ…
     Tôi chạy về nhà lấy chai dầu xanh qua, nhanh chóng xoa vào khắp người chị, tay chân chị ta lạnh ngắt, tôi trấn an anh chồng:
     - Không sao đâu anh à, cứ chà dầu cho chị ấm rồi anh đắp mền cho chị, lát sau chị tỉnh lại ấy mà.
     Anh Chiến khóc nức nở:
     - Nó mà có bề nào thì làm sao em sống nổi, rồi các con em mất mẹ…hu…hu…
     Hình như mấy đứa con của anh đã chạy đi kêu bố mẹ chị em của chị Chiến nên họ đến đông lắm, mổi người một câu bàn ra tán vào, lạ một điều là không một ai trong số họ trách phiền anh Chiến, mẹ chị nói một câu thật là chua chát:
     - Tôi chỉ thấy thương cho con rể nhà tôi.
     Mọi người từ từ ra về, còn lại anh và mấy người con, có thêm tôi nữa. Khá lâu có tiếng chị rên hừ hừ, anh mừng quá chạy vào, tôi ngao ngán khi anh dổ dành:
     - Thôi, từ nay tớ không cấm đằng ấy đi buôn nữa, đắng ấy đói bụng không? Tớ chạy ra ngoài đường lộ mua phở nhé.
     Tôi hối anh đi nhanh, chị vẩn nằm trên giường, tôi đến ngồi bên cạnh để nghe chị thổ lộ nổi niềm, thật tình mà nói trong lòng tôi vừa thương xót anh Chiến, vừa giận và tội nghiệp cho chị. Cái giường chị nằm kê sát bên bếp nấu, áo quần máng lung tung trên một chiếc dây giăng sát vách lá. Số tiến anh làm ra dư sức để chị tu bổ căn nhà lá này trở nên tươm tất gọn gàng, có đâu mà như cái ổ chuột, người đàn bà này chỉ muốn “lên đời” cho bản thân mà không chịu khó lên đời cho căn nhà của mình, một ngịch lý khi chị ngày càng cố chạy theo văn minh cho kịp người thì chị lại bỏ bê tổ ấm của mình để cho nó ngày càng xập xệ, rách nát. Nhưng thôi, mổi người mổi cảnh, tôi không dám lên án chị, chồng chị là người phán xét chị.
     Chị khóc tức tưởi:
     - Đó, bác xem, nói chuyện với em mà cứ “Tớ” mới lại “đằng ấy”, trong khi người ta gọi em là “ mình ơi” ngọt xớt, rồi xưng “ anh” với em nửa kìa, nghe mà mát dạ. Có bao giờ lảo khen em lấy một câu, em bây giờ đâu còn như lúc trước, ấy thế mà lảo chê em “chẳng giống ai”, còn người ta thì cứ khen em không tiếc lời…
     Tôi ngậm ngùi thương cho sự thiển cận của chị vì lời khen cũng có cái giá phải trả cho nó, đồng thời cũng thương cho gánh nặng mà anh Chiến phải đeo mang suốt đời. Tôi đi về để anh đút phở cho vợ ăn. Chuyện tối nay sẽ là một cái thang máy cho chị vợ leo vút lên cao và anh chồng thì không còn dám hé răng lấy nửa lời trách móc, chỉ cố âm thầm nuốt lấy nổi đau vào lòng.


     Đón xem tiếp Phần 3...



Hồ Thủy, Saigon 01/2012