Phần 1:


      Đồng hồ bên ngoài phòng khách dạo lên một khúc nhạc đơn điệu, cứ mỗi giờ một lần như vậy, sau đó là tiếng “ đinh đong…đinh đong…” …chín giờ đêm rồi. Con đường không có đèn chiếu sáng nên giờ này là tối thui thanh vắng, sự ồn ào và một chút ánh đèn sáng có được là từ quán hủ tiếu kèm theo cà phê cóc ở phía bên kia đường của vợ chồng ông Bách bán suốt ngày đêm không nghỉ. Đứa con gái lớn của tôi: gọi là bé Hai, bốn tuổi - nằm phía bên trong mé giường nhướng mắt ngáp dài hỏi:
      - Mẹ ơi, giờ này sao cha chưa về?
      Tôi nâng đầu đứa con gái nhỏ lên - là bé Ba, mới lên hai đang nằm phần giữa cái giường - kê lại cho ngay ngắn trên gối, trả lời:
      - Chắc cha còn bận công chuyện.
      Bé ba cũng hỏi, giọng hơi ngái ngủ:
      - Chừng nào cha về hả mẹ?
      Tôi xoa xoa lưng con bé Tư - sáu tháng, nằm sát bên thành giường – dỗ cho nó ngủ, trả lời tiếp:
      - Bao giờ xong việc thì cha con về.
      Bé Hai lại hỏi:
      - Chừng nào cha mới xong việc hả mẹ.
      Tôi nằm xuống phần giường còn lại giữa hai đứa bé, thở dài:
      - Lâu lắm, thôi; ngủ đi con, khuya rồi đó.
      Bé Tư năn nỉ:
      - Mẹ ơi, hát ru cho con ngủ đi mẹ.
      Tôi cầm cây quạt giấy phe phẩy cho ba đứa con gái, đêm nay cúp điện, mùa hè trời nóng nực, trong căn phòng đã nhỏ lại còn bí chịt nên ngột ngạt quá chừng, tôi hát ru cho các con ngủ:

Ầu ơ ví dầu tình bậu muốn thôi,
Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra
Bậu ra cho khỏi tay qua,
Cái xương bậu nát cái da bậu mòn…


      Kỳ quá, tại sao tôi lại hát ru con ngủ bằng câu ca dao buồn và đầy cay đắng như thế này kia chứ? Ai là “Bậu”? Ai là “Qua”? có lẽ vì giọng ru của tôi buồn ghê lắm nên chỉ mới mấy câu thôi mà các con tôi đã ngủ rồi, tiếng thở đều đều nho nhỏ của trẻ thơ vang trong đêm sát bên tai tôi nghe thật là dễ thương, nó xoa dịu phần nào nỗi cô đơn trong lòng tôi.
      Đồng hồ lại dạo thêm một khúc nhạc rồi sau đó là “ đinh…đong…đinh… đong… đinh…đong…” tôi đếm được mười tiếng. Con tắc kè trên trần nhà kêu “…ọc…ọc…ọc…tắc kè…tắc kè…” giữa không gian im vắng tiếng kêu của nó trở nên ghê sợ làm sao ấy.
      Giờ này chắc chắn là chồng tôi chưa về đến nhà, tôi đã quá quen thuộc với âm thanh của chiếc xe Honda 90 mỗi khi anh ấy về gần đến nhà, bao giờ cũng vậy, anh đã tắt máy ngay từ đằng xa và xe sẽ chạy theo cái đà đang có, khi đến trước cổng nhà anh đạp thắng và nó phát ra một tiếng “ kít” rất nhỏ, bình thường có lẽ sẽ không ai nghe được, nhưng riêng tôi vì lúc nào cũng ở trong tâm trạng đợi chờ nghe ngóng chồng về, rồi lâu dần lỗ tai tôi trở nên nhạy bén từ hồi nào không hay. Phải chờ đến tiếng gỏ thứ nhất qua một ngày mới, lúc đó chồng tôi vào đến sân trong.

***


      Những âm thanh xôn xao của một ngày mới bắt đầu, các con tôi vừa thức dậy, tôi để sẵn cho hai đứa lớn hai gói xôi, đứa nhỏ nhất chỉ cần bú mẹ. Bé Hai vừa ngậm miếng xôi vừa hỏi:
      - Cha đâu rồi hả mẹ?
      Tôi dụi mặt vào mái tóc thơm mùi sữa của bé Tư, lòng hơi buồn:
      - Cha đi làm rồi.
      Bé Ba vùng vằng:
      - Sao cha đi sớm vậy? Sao cha không chờ con thức rồi đi hả mẹ.
      Tôi ậm ừ:
      - Có lẽ cha có việc quan trọng nên đi sớm.
      - Ngày nào cha cũng có chuyện quan trọng hết trơn. Mẹ nhỉ.
      Bé Hai phàn nàn sau khi ăn hết gói xôi. Tôi cười buồn nhìn hai đứa lớn, biết giải thích thế nào với các con khi chính tôi đang muốn có cho mình một câu trả lời, nhưng thôi, phải lăn xã vào công việc nhà, một công việc không tên, làm hoài có hoài, không làm cũng không sao, chỉ phải mang tội lười biếng mà thôi. Đưa bé Tư qua gởi thím Sơn kế nhà tôi lại “ tay bồng tay dắt” hai đứa lớn đi chợ, phải tính toán thế nào đây cho vừa đủ số tiến chồng phát mỗi sáng, cố gói ghém làm sao cho dư ra chút ít, để dành đó lâu lâu gởi về quê cho cha mẹ già.
      Có những lời ong tiếng ve bên tai cho tôi biết một chuyện gì đó về chồng tôi nhưng chưa có gì rõ ràng, vẫn đang là những tiếng gió lao xao.

***


      Tôi bồng bé Tư ra đứng trước cổng nhà, bé Hai, bé Ba đang chơi với con búp bê nhựa ở trong sân. Tôi ngó mông phía trước, nhìn ngược lại phía sau, giờ này chắc chắn là chồng tôi chưa về nhưng sao cứ mỗi buổi chiều sau khi cho hai đứa con ăn lớn ăn cơm xong, tôi lại bồng con nhỏ ra ngoài đường đứng đợi, hình như đó là một thói quen? Đôi khi tôi ngậm ngùi nghĩ rằng mình như thiếu phụ Nam Xương, chờ chồng đến hóa đá, cũng may là tôi không hóa đá vì tôi có rất nhiều việc phải làm, phải lo cho các con…
      Bé Hai lại hỏi:
      - Mẹ ơi, trời tối rồi, sao cha chưa về?
      Tôi lại cười buồn, câu hỏi của các con như một bài ca quen thuộc, lập đi lập lại mỗi ngày, tôi cứ phải trả lời như cũ, nó trở thành một điệp khúc nhàm chán. Phía bên nhà ông Bách đèn bắt đầu bật lên, khách ra vào uống cà phê, ăn hủ tiếu mỗi buổi tối không nhiều bằng buổi sáng nhưng vẫn ồn ào đủ mọi thứ âm thanh, cũng nhờ vậy mà con đường này có vẻ sống động đôi chút. Tôi bồng con vào nhà, giờ này tôi không dám ở ngoài sân, nỗi lo lắng sợ hải khi trong nhà chỉ có mấy mẹ con chân yếu tay mềm…lúc nào cũng đeo bám, ám ảnh tôi.
      Đồng hồ dạo nhạc và gỏ chín tiếng, tôi lùa các con lên giường, bé Hai lại hỏi:
      - Mẹ ơi, sao giờ này cha chưa về hả mẹ?
      Tôi không trả lời cho câu hỏi của con, mà dỗ dành chúng nó:
      - Ngủ đi con, mẹ ru con ngủ nhé.
      - Sao mẹ không kể chuyện cổ tích cho con nghe?
      Tôi vuốt tóc bé Tư đang ngậm vú mẹ ngủ, trả lời con:
      - Mẹ thích ru cho các con ngủ hơn là kể chuyện con à…mẹ ru nhé:

Ầu ơ cái cò đi đón cơn mưa,
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về.
Cò về thăm quán cùng quê,
Thăm cha thăm mẹ cò về thăm anh.


      Các con tôi đã ngủ, sao tôi cứ ưa ru mãi những câu ca dao rất buồn như thế này? “cò” là ai và “anh” là ai đây? Thôi, đừng suy nghĩ lung tung nữa, ngoài đường có tiếng rao khàn đục của một người đàn ông văng vẳng trong đêm khuya:
      - Ai ăn bánh chưng… bánh giò không?
      Tôi không trông mong một thứ âm thanh nào ngoài tiếng xe honda của anh ấy, con tắc kè lại kêu lên những tiếng ồn ào, rộn ràng. Còn lâu lắm chồng tôi mới về, các con tôi đang ngủ say nên không đứa nào biết mẹ nó đang thao thức trằn trọc vì cha nó vẫn còn mải mê đâu đó....
      Tôi lăn qua trở lại thật khó khăn trên phần diện tích chật hẹp của chiếc giường rộng một mét sáu dài hai mét chất chứa đến bốn mẹ con, chồng tôi được ưu tiên thoải mái nằm riêng ở cái giường có chiều ngang một mét. Khó ngủ quá, tôi bị bệnh mất ngủ từ bao giờ mà không nhớ nỗi. Có lẽ từ lúc tôi không còn đi dạy học nữa chăng? Mỗi khi soi gương nhìn mình mà ngậm ngùi chua xót, tôi của ngày xưa đã thay đổi theo từng ngày, từng tháng qua đi, lâu dần tôi thấy mình giống một đứa ở không hơn không kém. Tôi đã hy sinh, đánh đổi nghề nghiệp cao quí của mình để nhận lấy một công việc mà tôi tự cho là cao quí hơn: làm vợ và làm mẹ; thế đó. Nhưng rồi tôi không còn được nhận những cái nhìn ngưỡng mộ yêu quí của chồng và những người thân, ai cũng cho là tôi quá ngu khi bỏ nghề dạy học mà ở nhà, trong mắt của rất nhiều người, có luôn cả chồng tôi nữa đã nghĩ rằng tôi làm biếng chỉ muốn ở nhà chơi để được chồng nuôi. Tôi cay đắng xót xa khi hiểu được điều người ta nghĩ - con mắt là cửa sổ của tâm hồn mà - tôi lại rất giỏi khi đọc những điều người khác muốn nói qua cái nhìn của họ. Chồng tôi có lẽ là thất vọng nhất, vì không còn được nghe những tiếng trầm trồ ở sau lưng: “ vợ anh ta dạy học đó nhé…anh ấy có vợ làm giáo viên…”.
      Từ khi nghỉ dạy tôi ở nhà làm những việc không tên, điền vào giấy là hai chữ “ nội trợ”. Không có gì là danh giá để hãnh diện cả, nhưng kể từ đó căn nhà nhỏ của chúng tôi trở nên gọn gàng ngăn nắp, áo quần của chồng và các con được giặc thật kỹ, ủi thật thẳng, con gái chúng tôi thơm tho, sạch sẽ, tóc tai lúc nào cũng được chải gở bím thành hai bím lủng lẳng xinh xắn như búp bê, những bữa cơm luôn ngon và được hâm nóng dọn lên bàn mỗi khi chồng tôi về nhà sớm một cách bất thường. Thế nhưng chỉ có mình tôi cho đó là những công việc cao đẹp mà thôi, lâu dần tôi mới nghiệm ra một điều và có một định nghĩa cho danh từ VỢ đó là:
      1/ người làm công rất chu đáo nhưng không nhận tiền.
      2/ vú em tuyệt vời mà lại miễn phí.
      3/ quản gia tích cực đầy tin cậy không lãnh lương.
      4/ người để cho chồng “ giải quyết chuyện riêng” được an toàn tuyệt đối mà không phải trả tiền.
      Mỉa mai chua xót làm sao ấy. Đêm đêm khi chờ chồng về tôi thường nhớ lại ngày xưa, nhớ lừ lúc nhỏ cho đến khi biết yêu, nhớ tháng ngày là sinh viên rồi ra trường đi dạy, ngày lấy chồng rồi có con, mối tình đầu và mối tình gần cuối nếu như…bây giờ soi gương nhìn lại mình thì tôi không còn là tôi nữa rồi.
      Có tiếng xe của chồng tôi ngừng từ đằng xa và đà chạy của bánh xe đang còn trớn sau đó là “…kít…” thật nhỏ. Tôi ra khỏi giường, định rằng tự tay mình mở cổng cho chồng vào để có thêm chút tình đậm đà vì nó đang bị phai nhạt dần theo thời gian, nhưng tôi choáng váng khi nhìn thấy qua ánh đèn mờ mờ trước hiên nhà: chồng tôi đang móc bóp lục tìm và lấy ra chiếc nhẫn cưới đeo lại vào ngón tay. Tôi trở lại giường, lặng lẽ khóc khi đã có câu trả lời cho chính mình: tại sao anh về muộn?. Tuy vậy tôi vẫn phải trả lời các con một điệp khúc quen thuộc khi chúng hỏi một câu luôn ở đầu cửa miệng: mẹ ơi sao cha chưa về? Mẹ ơi bao giờ cha về?.
      Đêm nay thời gian trôi qua sao dài quá, có tiếng ngáy sung mãn của chồng, tiếng thở nhịp nhàng đều đặn của các con, con tắc kè kêu lồng lộng giữa đêm khuya và luôn cả tiếng của trái tim tôi đang nghẹn ngào thổn thức, nước mắt tuôn ướt gối.

.......Hồ Thủy, Saigon 11/2011
Đón xem tiếp Phần 2...