Sớ Táo Quân muộn

Ngô quang Diệp         



Đầu xuân năm mới sắp sang
Táo đất nhà con kính tấu Ngọc Hoàng
Năm qua hạ giới bất an
Sóng thần động đất nguy nan trăm bề
Cửa nhà sụp đổ lê thê
Tàu ,xe,nhà cửa cuộn về biển khơi
Loài người đâu dám trách Trời
Buồn đau thân phận cuộc đời tang thương
Thị trường chứng khoáng nhiễu nhương
Kinh tế sa sút trăm đường dân mang
Nợ công virus lây lan
Chính quyền vay mượn dân mang suốt đời
Nhà nông than đất than trời
Càfe mất giá dân nông đói tiền
Ngư dân trên biển đão điên
Ra khơi đánh cá bị thuyền lạ đâm
Kẻ nào ác độc vô tâm
Đầu đen máu đỏ chẳng thương nhau cùng
Tàu to tàu lớn cháy bùng
Làm thuê đánh cá phải cùng chết theo
Nước non xoá đói giảm nghèo
Miếng cơm manh áo bám theo mạn thuyền
Thế nhân sao lắm đảo điên
Xe bom tự sát liên miên tháng ngày
Y khoa thiếu thuốc cứu đau
Thế mà tàu chiến máy bay lại thừa
Hạt nhân tên lửa cũng thừa
Thử vài ba quả để hù doạ nhau
Đá ngầm đánh vỡ con tàu
Bao người chết nước nghe đau kiếp người
Tai ương giết chết nụ cười
Tương tàn cốt nhục loài người giết nhau
Đạn bom vẫn nổ hàng ngày
Xương tan máu đổ nỗi đau tột cùng
Gian hùng trộm cướp lung tung
Giết người cướp của chưa từng dã man
Đang đêm đột nhập tiệm vàng
Giết ba,bốn mạng cỗm vàng xa bay
Xe máy thì cháy liền tay
Xăng lọc chưa kỹ xe bồn pha thêm
Ngọc Hoàng Thượng Đế xuống xem
Bàng dân thiên hạ lo đêm lo ngày
Táo tôi dâng bản tấu này
Cầu xin hạ giới từ nay thanh bình
Đập tan mầm mống chiến tranh
Tham quan ô lại Thiên đình trảm ngay

                     Ngô Quang Diệp
           Pleiku những ngày cuối năm Tân Mão