NLS: Phùng Quốc Việt


    

   


                Đêm Pleiku đầy sao
                Mảnh trăng thu hạ huyền như con thuyền lạc bến
                Lênh đênh giữa trời khuya
                Sương nhẹ giăng
                Bàng bạc ánh trăng
                Che phủ hàng cây nhập nhòa trong bóng tối
                Cành lá lao xao trong gió se lạnh thổi
                Như hơi thở núi đồi

                Đêm Pleiku bình yên
                Tiếng dế mèn nỉ non bên vạt cỏ
                Giai điệu tình yêu muôn thuở
                Ru đêm
                Phố núi lặng im
                Chìm trong giấc ngủ
                Có mơ về mùi nhựa thông và hương cỏ dại
                Có nhớ hoa cỏ may
                Hoa dã quỳ vàng?

                Đêm Pleiku đi lang thang
                Tìm về dĩ vãng
                Bước trên phố gặp cây xưa tưởng chừng bạn cũ
                Ôm cây vỗ về, thầm thì niềm yêu
                Chiếc lá rơi
                Nhặt lá trên tay cảm nhận bao điều
                Nhớ tục ngữ:
                “ Lá rụng về cội”
                Ta về đây nào khác lá kia đâu!
                Thời gian trôi
                Cuộc đời trôi
                Thuyền trăng trôi
                Về tương lai
                Riêng ta đang trôi
                Theo dòng kí ức xa xôi
                Ước mơ, mong chờ. Mãi mong chờ, mơ ước
                Tìm lại dáng xưa…

                Đêm Pleiku sắp qua
                Trời đầy sao
                Như những giọt nước mắt
                Mừng vui
                Mảnh trăng thu
                Chợt thấy giống nụ cười
                Hạnh phúc
                Khi
                Ta trở về.

Saigon 30/07/2011                       
Phùng Quốc Việt