Bao lâu rồi Anh nhỉ?
Mình đi về hai nơi
sáng chiều mưa rối mắt
đêm và ngày xa xôi
Đã lâu - thật lâu! Mình không còn nói chuyện với nhau. Anh không còn gọi Tôi – Tôi không còn gọi anh? Hay là chúng mình không còn gọi nhau nữa.
Ở đây ngày tháng thật dài
Từ khi Anh bỏ Tôi ngoài khuôn tim
Lâu rồi Tôi không gặp. Không biết. Không nghe. Không thấy ai nói gì về Anh….Ngày xưa Anh hay dỗi - Người ta, sở dĩ hỏi thăm và nói chuyện với Tôi vì “cái nổi tiếng” của Cô đấy…..Bây giờ sao? chắc Tôi không còn nổi tiếng nữa? hay là tại chúng mình không còn là của nhau thế Anh? Tôi muốn mượn câu: Người đi qua đời Tôi không nhớ gì sao người???? để hỏi Anh một lần – cho thỏa mọi thắc mắc trong lòng mà không bao giờ dám mở lời – Bây giờ thì đã muộn. Bây giờ không còn cơ hội nữa. Nhưng, hey Anh! Thật không nhớ gì sao????Tôi tưởng Anh vẫn thường nói – Anh đi Nam về Bắc, vượt đại dương xuyên hơn nửa quả địa cầu để tìm Tôi mà/////Sao bây giờ không nhớ gì sao???? Mình không bao giờ được bỏ nhau cả - Em mà bỏ Tôi, hay ngược lại, thì Trời sẽ bắt tội mình chết…Anh hay nói những lời dễ thương - thật hay không thật – nhưng rất dễ thương làm tim Tôi bò ra để tin và yêu Anh quá thể…..Và Tôi, với cái lảng mạng muôn đời trong trái tim ngu, Tôi đùa cợt với niềm đau.
Nếu một mai ta không về chung lối
khoản đời này ta cũng đã có nhau - hoặc,
Ngày nào đó người đi về với ai?
Ngày nào đó Tôi một mình đơn côi
Đời buồn lắm ta không còn có nhau…
Khi biết rằng chúng Tôi có duyên để gặp nhau – yêu nhau; Nhưng không có nợ để ở với nhau một đời ---Tôi hỏi Anh vậy thì mình phải làm sao? Thương mình quá Honey! Anh trả lời và nói với Tôi trong ngày kỷ niệm Valentine’s đầu tiên ở chung cư “nghèo” của anh; rồi cả nhiều Valentine’s sau nữa ----Anh hay ôm khuôn mặt “baby face” của tôi nhỏ nhẹ: Tmqh - Yes! thật thương mình quá - Vậy mà….
(((*!*))) Lê Xuân Hảo
Trích trong Lời Trần Tình Của Lặng Thinh