Lê Nhược Thủy


    


                             Uống với anh một chút rượu cuối cùng
                            Nắng phi trường chiều nay vẫn mềm như lụa
                            Mà sao mắt em lệ ứa
                            Từng hạt mềm như nốt nhạc rơi

                            Nụ hôn xa nhau mãi tưởng chẳng rời
                            Lời định nói chìm vào câm lặng
                            Chỉ còn dòng thời gian tựa dòng mật đắng
                            Anh xin em, uống cạn để say.






Tưởng chừng nghe tiếng đàn tranh
Bay trong chiều tím hoàng thành thuở xưa
Bàn tay thả những cơn mưa
Ơi người Tôn Nữ thấu chưa nỗi niềm

Này khúc loan phượng ngả nghiêng
Rượu chừ cạn với trời riêng bềnh bồng
Ô hay đời vẫn chông chênh
Thôi thì anh giữ mông mênh tình sầu

06/2011                              
Lê Nhược Thủy