Mùa Đông Cuối Cùng
Grace Văn Hưng
Viết cho người bạn học cũ LTT ...
Bước vội ra khỏi nhà thương, Lan Anh đi như chạy. Gió lạnh đập trên mặt nàng đau rát như thể có bàn tay vô hình nào đang dang ra tàn nhẫn. Lan Anh vụt chạy nhanh hơn như muốn trốn khỏi những gì vừa mới nghe, nhưng tiếng gót giày nàng nện trên mặt đường vẫn đuổi theo sau với bao chơi vơi bối rối. Nàng ứa nước mắt. Cảnh vật chung quanh như đảo lộn trong cơn say. Mùa đông kéo về chập chùng vây hãm.
Lan Anh bỗng cảm thấy mệt cách lạ thường, nàng muốn nằm xuống. Con đường này hôm nay thật vắng vẻ, hay là ta nằm xuống đây... Lan Anh ngó quanh quẩn, dường như trong ý nghĩ táo bạo đó có một cái gì thách thức nàng thực hiện - nàng muốn nằm xuống - Nhưng ánh mắt chợt bắt gặp chiếc ghế bên đường đang cô đơn mời mọc. Lan Anh ghé lại ngồi. Câu hỏi vẫn còn chạy đua quanh quẩn trong trí của nàng:
- Bây giờ phải làm sao? Phải làm sao??
Lan Anh nhìn sững vào khoảng không trước mặt - nàng không thấy gì hết - Mùa đông không có màu gì hết, không có tiếng nói gì hết - Mùa đông không tên không tuổi đã có mặt từ bao giờ không ai hay biết. Cũng như những tế bào ung thư trong người nàng vậy, nó đã rớt vào, mọc rễ từ lúc nào nàng cũng không hay. Chỉ biết bây giờ bác sĩ mới cho hay rằng nó đã lan tràn trôi dạt khắp nơi. Nó đi đến đâu, tuổi thanh xuân của nàng gầy héo đi đến đó. Nó hung hăng xâm lấn, nuốt trôi đi từng ngày quí báu của đời nàng. “Bịnh ung thư”... những chữ này nghe còn xa lạ lắm, để giải thích nó nàng phải tìm tra tự điển, nhưng oái ăm thay bây giờ nó lại là một phần đang phát triển trong thân xác nàng.
- Tại sao? …
Lan Anh gào lên trong hố sâu uất ức của lý trí. Trong sự không hiểu hoàn toàn trước một thực tại hãi hùng.
- Tại sao lại là mình? Tại sao không là ai khác?
Lan Anh bỗng vòng tay ôm lấy tấm thân nhỏ bé của mình như thể sợ bị cơn đau dành giựt mất.
- Không thể được, không thể đươc...
Lan Anh lẩm bẩm như van xin. Nàng còn quá trẻ, trái đất này với nàng có quá nhiều kỷ niệm và còn nhiều tương lai với nhau, nàng chưa thể chia tay nó được, chưa thể được...
- Chúa ơi, xin cho đây là một sự lầm lẫn. Xin cho bác sĩ đã lầm, lầm hồ sơ, lầm sự khám nghiệm, hay họ lầm một Lan Anh nào đó...
Ý tưởng mong manh này trôi đến trong trí nàng như một chiếc phao cấp cứu, làm sáng lên đôi mắt u buồn mỏi mệt - đôi mắt đã một thời lánh đen, đẹp nhất trên sân trường trung học ngày nào... Phải rồi, có thể họ đã lầm, mình phải đi kiếm một thầy thuốc khác! Nghĩ đến đây, Lan Anh vụt đứng dậy đi mau, dường như có ý sợ thời gian không còn kịp nữa.
Tia hy vọng sáng trưng ở cuối đường kia không thể bị những làn sóng ung thư lan tràn dập tắt. Lan Anh thật sự chạy nhanh... nhưng rồi nàng cũng thực sự mệt... Cơn mệt không bình thường làm tăng thêm sự sợ hãi trong nàng... Con đường về nhà nàng hôm nay cũng vắng vẻ, bỗng dưng nàng thèm được nằm xuống khép mắt yên nghỉ nơi ven đường.
Người ta bảo chiếu điện sẽ "cho" nàng thêm một thời gian nữa. Người ta bảo tập thiền sẽ làm cho bớt đau. Người ta bảo... người ta bảo... tóm lại... không còn bao lâu nữa nàng sẽ từ giã cõi đời. Có những điều trên đời này, một khi chia tay có nghĩa là vĩnh biệt, trong đó có nàng. Những sợi tóc thơm tho đã từng làm rối reng lòng ai năm nào cũng vậy, vĩnh biệt. Vĩnh biệt những lọn gió vờn quanh, xỏa mạnh, luồn qua trăm kẽ tóc, mơn trớn khuôn mặt nàng trong những chiều nóng bức. Vĩnh biệt những ngón tay anh ngày nào còn ngại ngùng không dám vuốt tóc em. Bây giờ không còn gì nữa. Lan Anh đã chọn được một vài kiểu tóc giả để thế vào.
Nàng đã xanh và gầy đi nhiều lắm, sức khỏe nàng cứ lần lượt ra đi. Những màu phấn tươi hơn đã được mua về để che lên những nét cằn khô... Nhưng rồi dù sao đi nữa, vị bác sĩ khả kính của nàng cũng không đả động gì đến mùa Xuân sang năm... Nàng không dám hỏi - nhưng hình như nàng sẽ không bao giờ nhìn thấy mùa Xuân nữa... Hình như mùa đông này sẽ là mùa đông cuối cùng của đời nàng? Lan Anh đã từng nghe nói đời người ngắn ngủi, nhưng bây giờ nàng mới thấy. Mới hôm nào đây nàng đã được sanh ra... Bây giờ đối diện với cái chết như đối diện với một kỳ thi mà nàng chưa dò bài kịp. Nàng chưa sẵn sàng để vĩnh biệt người yêu, vĩnh biệt địa cầu này; và nàng cũng chưa sẵn sàng để gặp Chúa. Ước gì mình được sống thêm một thời gian nữa, mình sẽ... Ý tưởng này nghe quen quen, dường như lời hứa này nàng đã từng hứa qua bao lần trong quá khứ. Nhớ lại những năm còn vật lộn với sách đèn thi cử, Lan Anh đã từng xin 'nếu Chúa cho con đậu kỳ này, con sẽ...' Rồi nàng đã đậu qua bao kỳ thi rất khó, nhưng rồi nàng cũng vẫn không đậu nổi một lời hứa nào với Đấng nàng đã cầu xin. Nhớ khi lênh đênh trên đường vượt biên, mạng sống nhỏ nhoi như con thuyền ván mỏng, nàng đã hứa 'nếu Chúa cho con đến bến bờ, con sẽ...' Nhưng rồi nàng cũng đã giã từ những lời hứa đó, quăng trả nó lại với đại dương sau khi bước vài bước chân trên đất liền.
Bây giờ chỉ còn có mùa đông này, nàng không muốn thất hứa nữa. Nếu còn được sống hết mùa đông này, nàng sẽ... nàng sẽ... Ôi có biết bao nhiêu điều Lan Anh muốn làm nhưng chưa có thì giờ làm trong quá khứ, bây giờ thì thật sự nàng không còn thì giờ nữa. Nếu không bắt đầu, nàng sẽ không bao giờ "có" thì giờ nữa để đợi chờ. Có một điều hiểu lầm giữa nàng với người yêu cũ, điều làm cho hai đứa chia tay, mùa đông này nàng muốn giải bày. Nàng muốn gặp lại để nói lời xin lỗi - để giải những oan nghiệt, mà bao nhiêu năm nay, tiếng thở dài của chàng vẫn còn mồn một bên tai. Nàng muốn làm một cái gì đặc biệt, nàng muốn tặng cho ai một cái gì, nàng muốn... muốn... muốn thật nhiều mà thời gian không có nữa...
Lan Anh bỗng chổi dậy, trang điểm. Màu son trên môi như đỏ hơn mọi ngày - hay là mỗi ngày da mặt nàng đã xanh xao hơn? -... Nhưng thôi, mặc kệ... Nàng vẫn chọn chiếc áo màu hồng, chiếc áo tuy mỗi ngày một rộng hơn, nhưng dù sao, màu của nó cũng không thay đổi, nó vẫn là màu kỷ niệm của nàng với một người.
Nếu chỉ còn có mùa đông này để sống, thì nàng sẽ sống với nó trọn vẹn. Nàng sẽ không u uất vật vã nữa nhưng sẽ đi ra đường để tìm gặp và giáp mặt với mùa đông, hỏi thăm mùa đông - biết đâu Thượng Đế có dấu trong mùa đông một niềm hy vọng, mà nếu không tìm, nàng sẽ không bao giờ gặp.
Bên ngoài, những ngày Noên đã qua rồi nhưng tiếng nhạc Giáng Sinh vẫn còn êm êm giăng mắc, tạo nên một nỗi luyến tiếc không duyên cớ. Trên cao, những đóa hoa bằng điện còn nguyên, chưa gỡ xuống – vẫn sáng lóng lánh như những đồ trang sức – đem lại hơi ấm và bình an cho lòng phố nhỏ. Thì ra mùa đông vẫn trổ bông!... Lan Anh thầm nghĩ. Phố chợ vẫn ồn ào, tiếng nhạc vẫn gieo rắc trên không trung... Sáng láng thay, vắng vẻ thay...
Tiếng nhạc đem nàng về với những kỷ niệm ở bên nhà khi còn bé. Mùa Noên nào cũng tập hát, cũng gặp gỡ rộn ràng, những đêm thánh nhạc, những đêm không ngủ thật vui. Nàng chợt nhớ ra, từ khi sống trên xứ lạ quê người, nàng đã sống những ngày không cần Thượng Đế. Đã biết bao mùa đông đi qua không một lời ca, không một gói quà. Không được, không thể tiếp tục như thế nữa, thực ra Thượng Đế với hơi thở của nàng làm sao tách rời được. Những tế bào cancer này nếu không có Ngài thì ai có thể ngăn chận được sức lan tràn của nó? Những sợi tóc mây đã rụng qua bao lần chiếu điện, nếu không bởi tay Ngài thì ai sẽ khiến cho nó mọc trở lại với nàng? Những mầm mống đức tin mà Lan Anh đã được nuôi dưỡng ngày xưa nay chợt trở về nâng đỡ nàng trong cơn tuyệt vọng. Phải rồi, từ ngày bị đau, nàng đã đi qua rất nhiều bịnh viện, nhưng còn có một nơi nàng chưa đi đến - từ nay nàng sẽ tìm trở lại với giáo đường và niềm giao cảm với Thượng Đế - Chỉ có Đấng đã tạo ra nàng mới có thể tạo nàng trở lại - như người thợ gốm sửa lại chiếc bình hư hao.
- Ta sẽ mua thật nhiều quà kẹo cho các em Nhi Đồng, chắc chúng nó sẽ mừng lắm...
Ý nghĩ đó khiến nàng bước mau hơn về phía chợ, dường như có một niềm vui đang lặng lẽ phục hồi trong tim người con gái, niềm vui của kẻ tìm lại được cội nguồn. Trong mùa đông cuối cùng này nàng sẽ đến với Chúa như một em bé - em bé thiết tha đợi chờ món quà sự sống mà Ngài hứa sẽ ban cho...
Lan Anh vội tách ra khỏi đám đông, băng qua đường, ngồi bên chiếc ghế trống. Nàng bỗng thèm có được một giây phút yên tĩnh để nguyện cầu...
Pm Grace Văn Hưng