Cao Thoại Châu


    


                 Khi anh ngồi dưới bóng cây
                 Là anh đội bầu trời người xưa đã đội
                 Muôn đời chung áng mây bay
                 Cùng chung hưởng ánh mặt trời buổi sáng
                 Con chim sâu uống giọt sương sớm
                 Ngọt như anh uống nước giếng khơi này
                 Vậy đấy, em ơi

     Khi ngồi trên tảng đá hoang
     Không hiểu vì sao đá nằm ở đấy
     Tự bao giờ, đá hoang thành trạm đợi
     Đón yêu thương đau đáu ở xa về
     Không vô tri
     Ở xứ này
     Mọi thứ đều biết nói
     Trẻ bi bô tiếng đầu đời gọi Mẹ
     Hiểu lòng nhau đá gọi mến thương người
     Hòn Vọng phu
     Đá ở xứ này như vậy đấy,
     Em ơi


          Khi lang thang trong công viên
          Không quên đó là con kinh bị lấp
          Là nương khoai rẫy bắp
          Là phá đầm mới lấp hôm qua
          Mỗi cục đất nới thêm diện tích
          Cặp đôi nào và mái ấm sinh ra
          Những cây hoa
          Con mèo con chó
          Quanh quẩn bên người ấm áp thiên nhiên
          Vậy đấy, em ơi

                 Và em ơi, khi ngân nga thánh thót
                 Tiếng chuông chiều hay giọng nói em
                 Rót vào hồn anh
                 Là sông mang ngọt ngào cho biển
                 Trùng tu lại những gì nghiêng ngả
                 Đổ tình đầy ắp trái tim nhau
                 Vậy đấy, em ơi

                 Thương nhau ngồi viết lá thư tình
                 Ai cũng gửi vào lòng đất nước
                 Gửi người yêu, gửi những đời đi trước
                 Lời yêu thương
                 Cảm tạ mấy cho vừa!
                 Tạ ơn xứ sở sinh ra
                 Hai tiếng thuỷ chung không tham vàng phụ ngãi
                 Người xứ này như vậy đấy,
                 Em ơi! *

TA, 21/07/2011                        
Cao Thoại Châu                       




♦ Courtesy: CTC blog