Thơ: Cao Thoại Châu
Tại vì em hồn tôi ngơ ngẩn
Thơ đang vui bỗng hóa thơ buồn
Tiếng chim hót cơ hồ rất mỏng
Con sông đa tình cứ tải nước đi luôn
Trời không rét mà tôi rất rét
Rét trên da rét tận đáy linh hồn
Trên trang giấy trong từng ý nghĩ
Chi mà khắc nghiệt cứ thêm hơn
Em về đây về đây về đây
Trên bến cảng có người đứng đợi
Đèn đã thắp con tàu không tới
Tôi rùng mình nghĩ đến sáng ngày mai
Bình minh lên lại có ở đây
Người lại ra đứng đợi một người
Tại vì em bến này trống rỗng
Con tàu còn mải miết tận ngoài khơi
Bầy hải âu lượn lờ trên dáng nước
Sóng xô nhau sóng vỗ vào bờ
Và tôi đứng trong chiều chạng vạng
Buồn như đánh mất một câu thơ
Tại vì em không biết tự bao giờ
Thơ của tôi trở nên vụng dại
Giọt sương trên cành run lẩy bẩy
Vô tình thấy nặng những ưu tư
Tôi còn đây hai bàn tay trống
Hứng được gì trong cõi mênh mông
Không biết có bao nhiêu khắc khoải
Rơi xuống lòng tôi trong hoàng hôn
Cao Thoại Châu
SGon, 16-12-2010