Cao Thoại Châu



  




                    Ngày lênh đênh trên con thuyền giấy
                   Áp thấp chờ dữ dội xa kia
                   Có thuyền đấy thì làm ngư phủ
                   Sát cá xem cho được những gì

                   Vác lưới đi kể gì giông gió
                   Lưới lù lù một đống trên vai
                   Đôi vai không rộng hơn thế nữa
                   Cho thênh thang bớt nặng thân người

                   Những góc khuất khó lòng lưới được
                   Dù trân mình chui dưới san hô
                   Không thấy ai chiều ra bến đợi
                   Chiếc lưới tang thương ngư phủ mang về

                   Rách vài chỗ cũng buồn ghê lắm
                   Đời cũng dăm vết rách tự khi nào
                   Săn tôm cá không săn chi nước
                   Nước vô cùng thành vũng biển khơi sâu

                   Ngày đi qua về nằm trên đống đá
                   Một mình nên giấc cũng vô tư
                   Trả nhân sinh cá tôm và mộng mị
                   Đời thì buồn chia lấy nửa cơn mơ

                   Ngày ra ngủ bên khóm tre khóm trúc
                   Ru lòng theo tiếng lá tre reo
                   Gai tre đâm cho bàn tay nhói
                   Hồn đã từng nhói những cơn đau

                   Ngày không trôi ngày như con sóng đứng
                   Về nằm trên cạn nhớ cơn giông
                   Trải bao năm làm nghề đi biển
                   Cá tôm quẫy rách cả linh hồn!


Cao Thoại Châu                     
Tân An, 11 tháng 6/2011                



Courtesy: CTC blog