Cao Thoại Châu



     

          Một mình tôi trong khói hương này
          Ánh nến liêu trai như ánh mắt
          Hàng ngày theo tôi trong góc khuất
          Khi tỏ khi mờ dẫn bước tôi đi

          Tôi đang đi và gặp điều gì
          Giọng nói ấy có làm tôi kinh động
          Bản thông điệp người đang phát sóng
          Có làm xao động trái tim tôi

          Theo giọng nói một lần tôi đến
          Vào ngôi đền có mái cong cong
          Rất ngẫu nhiên mà như ước hẹn
          Có hình nhau mang sẵn trong lòng

                   Phút ban đầu không thể nào quên
                    Đó là phút cuối cùng tôi nhận
                    Con sông nhận cuộc khởi hành từ bến
                    Không cánh buồm thôi kệ cứ lênh đênh

                               Khi cô đơn thấy rất mịt mùng
                               Thấy âm thanh có phần pha tạp
                               Bởi yêu người mà hồn tôi rét mướt
                               Có pha đầy những ký sinh âm

      Có chi sao? Đời cũng giản đơn nhiều?
      Khi xa cách vẫn thường tự nhủ
      Người ta sống để chờ đoàn tụ
      Còn tôi chờ không biết một điều chi

      Ở bên ngoài một năm vừa đến
      Con tàu xa nổ máy đợi lên đường
      Nước sửa soạn cho một ngày rẽ sóng
      Khói lên dần tỏa kín không gian

      Người biết năm chỉ có mười hai tháng
      Mặt trời chỉ sáng nửa ngày thôi
      Chỗ còn lại chìm trong bóng tối
      Nằm nghe đêm trắng gọi tên người

      Bài thơ này tôi sẻ làm hai
      Mảnh trăng thề chia làm hai nửa
      Trích một phần dành nuôi nỗi nhớ
      Năm chưa đi đã biết sẽ vô cùng!


Cao Thoại Châu     
Sáng Mùng Một Tết    
Tân An, 3-2-2011