thơ: Cao Thoại Châu              


   


         Tôi là kẻ si tình em đừng chấp
         Nếu ngày mưa để ướt thư tình
         Mải mê với hồn đầy những mộng
         Có nắng mà quên mất không hong

         Tôi dại khờ như em đã hiểu
         Lời yêu thương không nói đủ bao giờ
         Không biết chọn cho mình vuông lụa
         Cứ trải lời trên tấm vải thô

         Cây có cành và cành có lá
         Lá xanh mơn mởn đến vô cùng
         Lá thay tôi nói lời thương mến
         Đủ thì giờ đếm lá của tôi không?

     Chẳng biết những chi là ẩn dụ
     Nước sông tôi không biết đánh phèn
     Trái tim mộc như phù sa đỏ
     Cứ vậy mà mang tặng cho em

     Tôi ngốc nghếch như người ngốc nghếch
     Hòn đá thô cứ thế mang về
     Và lười nhác không bỏ công mài dũa
     Cho nên hình một trái tim si

     Và ngày đông tôi nói yêu trời nóng
     Chẳng cảm thông gì với cái lạnh quanh em
     Thơ tôi đấy quên mang làm củi lửa
     Vì tôi không thấy tuyết bao giờ

     Suôn đuột nói những điều tôi nghĩ
     Sao hay như lời kẻ si tình
     Tình nguyên vẹn như bọc trong tàu lá
     Món quà hương vị rất thôn trang

     Tôi khờ khạo xin em đừng chấp
     Trách tôi chi mà phụ tình nhau
     Bờ sông rộng hay bờ sông hẹp
     Tôi vô tâm hóa sẵn cây cầu!


Cao Thoại Châu
21-08-2011

* Courtesy: CTC blog