Cao Thoại Châu
* Gửi Hoàng Lan
Phút đầu tiên một ngày tôi biết
Sẽ là ngày buồn nối tiếp đi qua
Gió lang thang không cửa không nhà
Nghe tiếng gió lòng tôi xao động
Gió đi qua chia với tôi tâm trạng
Với lòng tôi ngày nữa mới về đây
Cuối năm tôi đang đếm từng ngày
Nấn ná không rơi theo tờ lịch
Chiều nhiệt đới sao nghe rét mướt
Bước chân chiều vội vã đi mau
Nước vô tư trôi dưới chân cầu
Cánh hoa bèo không muốn qua ranh giới đó
Ngày cuối năm quá sức bâng khuâng
Thời gian đi bao giờ trở lại
Những gì đi qua những gì sẽ tới
Những băn khoăn vướng bận trong lòng
Trong tôi những khoảng trống vô hình
Khi không thành một nơi thờ tự
Trái tim em một ngày kia bé nhỏ
Giữa đất trời bỗng hóa thiêng liêng
Tôi đang có một ngày mới đến
Hai mươi bốn giờ liệu có bao nhiêu
Đi qua như chiếc lá bay vèo
Rơi xuống đất mục dần theo quên lãng
Một ngày một ngày và một ngày
Sáng rực lòng tôi đầy nỗi nhớ
Nhớ em sáng cuối năm rực rỡ
Hồng hào trong ánh lửa mùa đông
Tôi nương theo chút tình yêu mến
Đang từng ngày nuôi nấng tim tôi
Tờ lịch như chiếc lá vàng đa cảm
Nấn ná trên cành không muốn rơi
Saigon 18-12-2010
Cao Thoại Châu