|
Đọc bài viết của thầy
Nguyễn Đăng Dự, xem lại hình ảnh những
cây phượng sân trường từ ngày ấy
(được bảo vệ bằng hàng rào tre còn kín
hơn cả chuồng nhốt gà con, để chống
lại sự nghịch ngợm của lũ nhất
quỷ nhì ma... ngày ấy - có cả mình thuở ấy
nữa, từng bị thầy Duy cho ăn roi vì vặt lá
phượng non ), xem hình ảnh hoa phượng Phạm
Hồng Thái bây giờ... chợt nhớ về thuở
ấy da diết. Ngày ấy, bắt đầu biết
mộng mơ, mình đã lén thầy cô tập làm thơ trong
giờ học nên chỉ viết được có 4 câu
thôi, nhưng nhớ mãi đến giờ. Các bạn có
hồi ức ngọt ngào về thời tuổi nhỏ
ấy hãy cùng chia sẻ nhé, như một bóng mát ngọt
ngào trong cuộc sống vốn bao giờ cũng gay
gắt và quyết liệt, để tâm hồn ta luôn
tươi trẻ mãi cho dù những nếp nhăn đã
đầy trên khuôn mặt hôm nay:
Trời u ám, mây sầu như muốn khóc
Phượng vỹ buồn đứngn
ngắm hạt mưa bay
Cơn gió thoảng nghe như lời giã
biệt
Hạ đã đến rồi, người
ơi có hay ?
Thân ái !!!
|